04/05/2015: Một ngày sinh nhật không bình thường của tôi trên đất Nepal.


Có những ý nghĩa lớn lao trong cuộc đời lại xuất hiện bất ngờ trùng lặp đúng vào ngày sinh nhật. Cảm nhận như mình được tái sinh với một con người mới, cách nhìn và ứng xử với cuộc đời sẽ đổi khác.

Thay vì có một bữa tiệc vui vẻ ấm cúng với bạn bè, người thân, nhận những món quà thú vị. Tôi ở đây, ở một trong những nơi đang đau khổ nhất thế gian. Chúng tôi mò mẫm đi tìm những tổ chức từ thiện để góp chút gì đó cho người dân Nepal.

Việc đầu tiên cần làm là đi hiến máu. Nepal đang cần hàng triệu lít máu để cứu chữa cho các nạn nhân trong thảm họa này. Nhóm chúng tôi mọi người đều được chấp nhận cho hiến máu. Riêng tôi, vì quá gầy, cân nặng ko đủ nên ko được tham gia. Khi bước vào cửa phòng lấy máu đã thấy có nhiều nhân viên đeo thùng xếp hàng chờ sẵn để thu những bịch máu mới phân bổ tới những nơi bị nạn. Hình ảnh chờ đợi ấy khiến chúng tôi thấy thực sự việc mình làm là rất cần thiết.

Sau đó chúng tôi tìm đến Unicef vì nghĩ rằng trẻ em sẽ là đối tượng chịu nhiều thiệt thòi nhất trong thảm họa này. Nhiều trẻ sống xót mất bố mất mẹ, ko nhà cửa, ko thức ăn dễ rơi vào đói kém dịch bệnh. Khi đến trụ sở Unicef ở Kathmandu, nơi đây đóng cửa, mọi người đều đi cứu trợ. Ngày mai trụ sở mới mở cửa làm việc trở lại. Chúng tôi đành tìm đến Iternational Red cross và tìm cách để số tiền quyên góp của chúng tôi thật sự đến được tận tay những người cần. Ở Nepal cũng giống như một số nước đang phát triển khác, việc tiền và những đồ dùng, thực phẩm cứu trợ đến được tay dân nghèo ko phải chuyện đơn giản. Người bạn Nepal của chúng tôi cũng nhắc nhở về vấn đề này. Dù số tiền nhóm tôi quyên góp không phải là nhiều nhưng chúng tôi muốn đồng tiền ấy được sử dụng thật sự ý nghĩa. Cảm ơn một số người bạn ở VN trong mấy ngày ngắn ngủi đã cùng chúng tôi góp được gần 4000 USD. Chúng tôi quyết định quyên vào tổ chức cứu trợ quốc tế 2000$ và số còn lại sẽ dùng để đặt mua Lều gửi sang đây cho rất nhiều người dân đang ko có nhà cửa. Mùa mưa ở Nepal đang đến gần, người dân ko nhà cửa, thiếu điện và nguồn nước sạch, sẽ rất dễ xảy ra thảm cảnh đói khát, dịch bệnh. Có những làng ở vùng sâu vùng xa thiệt hại vô cùng lớn, hàng nghìn ngôi nhà sập nhưng gần như chưa nhận được cứu trợ. Chúng tôi hi vọng có thể gửi được 100 lều, mỗi lều có thể chứa được 5 đến 10 người, như vậy sẽ gúp che chở cho 500 đến 1000 người qua mùa mưa này. Và việc này thì nhiều phần chắc chắn sẽ đến tận tay người bị nạn.

Một ngày ở lại Kathmandu ko nhiều thời gian cho chúng tôi làm nhiều việc hơn thế. Mọi chuyến đi đến ngày trở về thường sẽ có cảm giác hân hoan, no nê niềm vui và trở về mái nhà ấm cúng với người thân. Nhưng lần trở về này mọi thứ dường như dang dở. Và chúng tôi ra đi khi không khí tang tóc buồn thảm bao trùm Nepal. Tôi thấy mình chia tay đất nước này vào thời điểm này vẫn còn nhiều day dứt.

Một ngày sinh nhật kỳ lạ nhất đối với tôi. Tôi sẽ cho đi tấm lòng của mình và nhận lại một món quà vô cùng lớn trong cuộc đời. Nó sẽ trở thành ký ức quý giá nằm thật sâu trong tim tôi.

Cảm ơn những lời chúc mừng sinh nhật, cầu nguyện bình an của gia đình, bạn bè dành cho tôi.

DungNguyen
5 years ago

Đùng là một ngày sinh nhật không bình thường, nhưng cũng đáng để nhớ phải không bạn ?

Ken
5 years ago

Đúng là một ngày sinh nhật không bình thường, nhưng cũng thật đáng nhớ !!!

Mỹ Dung
5 years ago

@Ken: Phải nói chính xác là "một ngày không thể quên" đó bạn

Cind
5 years ago

Bravo

JehovaWitness
5 years ago

God bless you guys

Sydney
4 years ago

@JehovaWitness: God bless all of us

Lan Hương
5 years ago

Các bạn sẽ được nhớ đến như những người anh hùng

Cường
5 years ago

@Lan Hương: Những người bình thường nhưng làm được những việc không tầm thường

Ken
5 years ago

@Lan Hương: Các bạn ấy chắc không muốn được nhớ tới như những "anh hùng" đâu bạn ơi

Share your thought